Nghệ nhân đóng giày với triết lý “chẳng thể chỉ nghĩ tới tiền”

Tiệm Ngọc Chaussures của nghệ nhân Trịnh Ngọc lặng lẽ nép mình bên những contact sang trọng và sang trọng và quý phái. Ở tuổi 91, ông vẫn tỉ mẩn từng ngày phát minh ra những đôi giày văn phòng độc bản.

vang lừng tài năng người nước Việt Nam

Áo sơ mi ngắn tay chỉnh tề, sơ vin ko rườm rà, nghệ nhân Trịnh Ngọc, ở hẻm 50, đường Lý Chính Thắng, quận 3, TPHCM miệt mài thường ngày với nghề đóng giày tay chân. Ngoại 90, nụ cười hiền lành, mắt vẫn sáng và luôn ánh lên thú vui lúc ông kể về trái đất nhiều thăng trầm của bản thân mình.

Sinh ra ở đất Bạc Liêu, trong những năm 1946, lúc Pháp tái chiếm vùng Nam Bộ ,mái ấm ông Ngọc rời nơi chôn rau cắt rốn. lúc đó ông mới 15 tuổi. Sang Nam Vang (tên thường gọi cũ của Phnom Penh, Campuchia – PV), ông Ngọc bén duyên với nghề đóng giày.

Lúc bấy giờ, anh trai của ông Ngọc đi học nghề làm vali, tiếp giáp với xưởng giày nên ông đã tới xem phương thức. Được tiếp cận với hai ngơi nghỉ, ông Ngọc thấy thích làm người thợ đóng giày hơn. “Vali to, còn chiếc giày thì nhỏ, đòi hỏi nhiều chuyên môn cao. Tôi nghĩ đóng giày là cả một thẩm mỹ và làm đẹp” – ông giải nghĩa. 

Nghệ nhân đóng giày với triết lý không thể chỉ nghĩ đến tiền - 1

 Nghệ nhân Trịnh Ngọc ở tuổi 91 (Ảnh: Ngọc Khuyến).

Để với tiền sinh sống nơi đất chúng ta, ngày ngày ông Ngọc đi bán bánh cam, bánh tai yến. Hễ rảnh rỗi, ông lại tới xưởng giày để tìm hiểu nghề này. với sức để ý cùng theo với sự chuyên cần, nhạy bén, sau sáu năm, chàng trẻ trai tự tin mở tiệm giày, lấy tên là Đức Phát làm cho chúng ta bè, người quen ai ai cũng đột ngột.

mức độ đầu mới mở tiệm, khách tới sửa giày là chính vì như thế họ chưa trọn vẹn tin tưởng tay nghề ông Ngọc. Chính vì như thế Vấn đề này, ông Ngọc càng quyết tâm hơn gấp nhiều lần.

Ông nói: “Ngạn ngữ Pháp với câu: Petit à petit L’oiseau fait son nid, tức là: Con chim thường ngày tha một cọng rơm, lá cây… thường ngày một ít một ít, lâu dần thực hiện được loại tổ”. Tôi cũng tương tự như với con chim tỉ mẩn làm tổ, học nghề thường ngày một ít, một ít”.

Nghệ nhân đóng giày với triết lý không thể chỉ nghĩ đến tiền - 2

thời điểm hiện tại, mọi khâu đóng giày tay chân ở tiệm đều do một tay ông Ngọc làm (Ảnh: Ngọc Khuyến).

Nhờ biết 3 thứ tiếng Hoa, Anh và Pháp, ông Ngọc với cơ hội xúc tiếp nhiều người toàn cầu. Vài lần với người nhờ ông sửa giày văn phòng, ông nhìn thấy loại giày này với thương hiệu và mẫu mã nghịch ngợm. Từ đó, ông khởi động tìm hiểu thêm về những đôi giày mà khách mang tới, tìm hiểu thêm thêm kĩ năng và kiến thức về giày từ sách vở và giấy tờ.

“Dần dà, chuyên môn làm giày của tôi được thổi lên. Tôi nghĩ giày mình làm bằng khoảng 90% chất lượng tốt mà khách mua từ âu lục. lúc thực hiện được đôi giày ưng nhất, ông đem trưng bày ở bên trong gầm tủ kính, hàng hóa khởi động lôi cuốn được sự ưa chuộng của tương đối nhiều khách Tây. 

Vậy là tiệm giày của ông Ngọc càng ngày càng được biết bao khách người toàn cầu, những chính khách, trí thức như GS, bác sĩ, kỹ sư… tìm về. “Hữu xạ ngẫu nhiên hương”, trong những năm 1950, ông vinh diệu được sắm là kẻ đóng giày cho tôn thất Campuchia. trong lúc đó, ông đóng tối đa cho Quốc vương đương thời Norodom Sihanouk, làm vang lừng tài năng người nước Việt Nam. 

Nghệ nhân đóng giày với triết lý không thể chỉ nghĩ đến tiền - 3

tuổi già nhưng mắt ông vẫn sáng, vẫn xúc tiến những còn nữa nhỏ, tỉ mỉ trên đôi giày (Ảnh: Ngọc Khuyến).

Tuy nhưng, trong lúc ở đỉnh điểm của nghề, một biến cố chính trị đã làm xáo trộn trái đất người thợ đóng giày tài hoa. Năm 1970, Lon Nol thay máu chính quyền, lật đổ chính quyền sở tại Sihanouk, người nước Việt Nam ở Campuchia bị thảm sát. Ông quy định về lại nơi chôn rau cắt rốn. 

“Thoát chết, tôi bỏ hết tất cả lại ở đất chúng ta, hai bàn tay trắng trở về nơi chôn rau cắt rốn. Tuy là nơi chôn nhau cắt rốn của bản thân mình nhưng mấy chục năm đi xa, về thấy loại gì rồi cũng lạ quá”, ông Ngọc bổi hổi kể.

ko tiền, ko còn khí cụ, vũ trang, ông Ngọc chẳng thể Tiếp tới làm giày. “Nghề giày khác với nghề may, chỉ việc một cuộn chỉ, cây kim loại kéo mà phức tạp rất là nhiều”, ông phân trần. 

Gác lại niềm yêu thích, ông Trịnh Ngọc sắm mưu sinh bằng nghề vẽ quảng bá, vẽ ở nơi marketing. Về sau ông vẽ cho những doanh nghiệp, xí nghiệp sản xuất giày. lúc đã tích góp đủ tiền, ông “nối lại sợi dây yêu thích” với nghề đóng giày tay chân. Những ngày sau phóng thích, lúc sơn hà khởi động ngơi nghỉ quốc hữu hóa, ông được mời về làm ở xí nghiệp sản xuất Giày sài thành (hãng giày Bata cũ), lo việc kiến thiết và huấn luyện và giảng dạy. 

Nghệ nhân đóng giày với triết lý không thể chỉ nghĩ đến tiền - 4

Phom là vong hồn của đôi giày đóng tay chân. Mỗi Khách hàng với một phom riêng (Ảnh: Ngọc Khuyến).

Năm 1992, ông Ngọc về hưu. Những tưởng người thợ giày sau bao năm lang bạt kì hồ sẽ dành sống lâu nghỉ dưỡng, tĩnh dưỡng tuổi già nhưng ông vẫn quy định mở tiệm Ngọc Chaussures, cho tới thời gian này vẫn nườm nượp khách tới lui đóng giày. 

điểm điển hình nổi bật ở tiệm là mỗi đôi giày tay chân do nghệ nhân Trịnh Ngọc đóng với giá ko rẻ mạt, từ vài triệu tới vài chục triệu đồng nhưng khách ko hề trả giá. cho dù, với khách còn đặt đóng một lúc vài đôi.

Anh Tân Phong, 32 tuổi ở TPHCM, một vị khách quen của tiệm chia sẻ trình bày: “Bác Ngọc đóng giày êm chân lắm. Bác cực kì cảnh giác trong những ngơi nghỉ đo ni chân. Giày bác làm ra vừa khít vừa tinh xảo. Ông nội và ba tôi cũng từng khách quen của bác đấy”. 

Bà Thủy, 59 tuổi, một người đã với sắp 30 năm làm giày cùng vợ chồng ông Ngọc cho biết thêm: “Ông đấy tính cách vui vẻ và yêu mến khách. Ổng rỉ tai khôi hài, dù rất thích được kể chuyện nhưng lúc ngơi nghỉ thì rất tập trung chuyên sâu”. 

Chỉ với thể làm nghệ nhân, khó thành người Marketing cty thương mại 

Khách tới lần thứ nhất thường quay về, rồi thành đồng bọn thiết của lão nghệ nhân. ai ai cũng tới với ông bằng sự kính trọng và nể sợ. Nhìn cách ông coi sóc cho từng tấm da, từng mẫu giày, đường chỉ may, hình tiết… mới thấy cả một đời ông đã dành tình thương và sự trân trọng với ngơi nghỉ đã theo đuổi và gắn bó ra sao.

Trong căn phòng cũ kỹ ở tầng ba chỉ rộng chừng 15m2, một mình nghệ nhân Trịnh Ngọc làm hết mọi tiến trình. “Thợ đóng giày với trách nhiệm phải ghi nhận kiến thiết, tạo mẫu giày đẹp, phải làm thợ mộc để gò khuôn gỗ theo độ cao thấp chân và phải còn là người nghệ sỹ thả hồn vào cụ thể từng hàng hóa”, ông tâm niệm. 

Biết tay nghề và tiếng vang của ông Ngọc, nhiều người toàn cầu tìm về ngỏ lời mời liên minh, trả lương rất cao nhưng lão nghệ nhân từ chối.

“Người làm Marketing cty thương mại thường đuổi theo ROI, họ sai làm cho mình. Tôi thương nghề. điều này làm tôi ko thích vì như thế lúc nói tới việc thẩm mỹ và làm đẹp, người ta ko nghĩ tới đồng tiền xu. Nếu làm thẩm mỹ và làm đẹp mà nghĩ tới tiền thì ko lúc nào tạo ra kiệt tác hay được. vì như thế vậy mà đời tôi chỉ với thể là nghệ nhân chớ khó thành người Marketing cty thương mại”, ông Ngọc trải lòng. 

Nghệ nhân đóng giày với triết lý không thể chỉ nghĩ đến tiền - 5

Một số mẫu giày do nghệ nhân kiến thiết, xúc tiến (Ảnh: Ngọc Khuyến).

Ngồi trầm ngâm, ông kể với một cậu con trai của những người Marketing cty thương mại giàu sang ở sài thành tới đặt giày. Anh đấy tới cầm theo cuốn catalogue và nói: “Chú làm cho cho con theo phom giày này, thêm đặc điểm này, đính loại kia…”.

Để cậu ta nói hết, ông Ngọc từ tốn replay: “Xin lỗi cậu, cậu là Khách hàng, đặt mẫu nào là quyền của cậu. cơ mà bác là kẻ làm giày thì cũng đều với quyền từ chối ko làm chứ. Những đòi hỏi cậu đặt ra nôm na là lấy “râu ông này cắm cằm bà kia”, nó phản thẩm mỹ và làm đẹp. Cậu với trả gấp 5 hay nhiều ko giới hạn lại ở đó nữa tôi cũng ko thực hiện được”. 

đôi bàn tay nhăn nheo cầm chiếc forme (phom), nghệ nhân Trịnh Ngọc nhấn mạnh vấn đề, nghề giày này loại số một phải với đó chính là phom – “vong hồn” của đôi giày.

Nhìn quanh xưởng của những người nghệ nhân đâu đâu cũng chính là những phom giày, với loại ông chứa trên kệ cao, ở bên trong gầm tủ, với loại lại xếp chồng một góc, rồi sơ vin đóng thùng, chất ko rườm rà trong xưởng nhỏ.

Nghệ nhân đóng giày với triết lý không thể chỉ nghĩ đến tiền - 6

Xưởng giày khiêm nhường nhưng chất chứa gia tài của một đời người (Ảnh: Ngọc Khuyến).

Với nghệ nhân, mỗi đôi phom là một câu truyện vì như thế đôi nào ông cũng dày công gọt giũa. Phom đẹp thì mới với thể tạo thành giày đẹp. nhiệt tình hơn, trên mỗi phom mà ông giữ giàng đều được khắc tên.

với những chiếc phom tuổi sống mấy chục năm như của vua Sihanouk, ông Domic Prices TGĐ bank JPMorgan (Anh), những người nghệ sỹ nổi tiếng như Đàm Vĩnh Hưng, Quang Linh, Lam Trường… 

Ròng rã hơn 70 năm, ko chỉ là là một người thợ đóng giày, ông Ngọc còn là một người nghệ sỹ, là kẻ lưu giữ kết thúc những độ quý hiếm tay chân, thẩm mỹ và làm đẹp của một nghề cổ xưa đang phải đương đầu với nguy hại mai một. 

(Theo Dân Trí)

Link bài luận gốc
: https://nước Việt Nam net.vn/nghe-nhan-dong-giay-voi-triet-ly-khong-kinh doanh lan đột biến-chi-nghi-den-tien-2044635.html

Trả lời